';

Clip trên là lần thứ hai mình đến Đà Lạt, nó ở một nơi có tên là “Tiệm Sữa Đậu Nành Có Chiếc Xe Màu Xanh”. Chính xác tên là vậy. Nhưng mấy dòng dưới đây mình sẽ nói về ĐL chung chung.

Mình không phải là một kẻ nghiện Đà Lạt, cũng không xem Đà Lạt là nơi để trốn thế giới. Nó là chốn thích hợp để thở. Đại loại có những ngày mình nghĩ rằng nếu đến Đà Lạt, nằm trên cái giường, nhìn ra ngoài đẹp chớp chớp, hít vào thở ra thiệt sâu cũng đã rất vui rồi.

Lần đầu mình đến Đà Lạt là những ngày hơi âm u có chút mưa phùn. Tụi mình chở nhau tới những nơi được gợi ý trên mấy trang mạng. Vừa chạy vừa xuýt xoa lạnh quá. Những ngày đó mình hay mở Saturn của Sleeping At Last, hoặc Sing See Share 2 của Hà Anh Tuấn. Đà Lạt mấy hôm đó cứ chầm chậm lành lạnh như vậy, hệt nhịp điệu của những bài hát.

Lần thứ hai mình đến Đà Lạt là những ngày nhiều nắng. Mình được trú ngụ ở một căn nhà gỗ xinh xắn hơn bất kỳ cái homestay nào. Ngày cuối cùng mình được chui chui trong cái chăn cái nệm, cô bé nằm cạnh ôm lap la làng về phim Call Me By Your Name kiểu “Tại sao có một câu thoại hay như vậy?” “Tại sao nhạc phim lại hay như vậy?”. Ừm hửm… vài ngày sau mình nghe nhạc phim ấy. Vậy là từ khi nào Đà Lạt mấy hôm đó có một màu vàng vàng, ấm ấm nhẹ nhàng như những bản nhạc của Sufjan Stevens.

Đà Lạt với mình thật đáng yêu, cho dù hẳn những ai ở đó từ bé đến lớn vẫn rất buồn bã vì sự thay đổi chóng mặt của nó. Ví dụ “zombie” kéo đến, mong rằng mình là một con “zombie” đáng yêu.

Thật may khi đã được đi cùng mấy bạn.