';
những con đường đầy hoa

Ở khu Phan Xích Long, Phú Nhuận có hơn chục con đường mang tên những loài hoa, bắt ngang nhau như một mê cung đơn giản. Từ Hoa Mai, Hoa Huệ, Hoa Hồng,… đến Hoa Lan, Hoa Phượng, Hoa Sứ. Tên là thế nhưng đi hết vẫn sẽ không đếm đủ tên hơn mười loài hoa, thay vào đó thì chúng lại có rất nhiều cây. Rợp bóng. Mát mẻ. Yên ả. Dạo vài bước lại thấy một quán cà phê nhỏ không máy lạnh. Chiều chiều dừng chân tại quán nào đó, gọi một ly cà phê, cảm giác như đang ở Đà Lạt với cái không khí chầm chậm mát mẻ. Hoặc nếu yêu Hà Nội thay vì Đà Lạt thì ghé qua Lưu Gia để thử hương vị cà phê trứng nơi thủ đô.

Ở Sài Gòn thật may mắn. Như khi mệt mệt cái không khí gấp rút thì vẫn còn một sự lựa chọn là dạo dạo những con đường đầy hoa. Rồi tự bảo “cứ từ từ”.

Kitchen Door

Wolf Larsen

No was her name
No was the lion that no one could tame
But Faith was his name
Faith came around with a smile on his face anyway
He said, tell, tell me now
Tell me the worry that knit up your brow

She said, slow down this train
Slow down the iron that runs in my veins

I can hear you tap tapping at my kitchen door
I can hear the river run and the river want more
Don’t you know, I’m already sure
I can hear you tap tapping at my kitchen door

But No kept her name
No got so quiet, she put out her flame
But Faith stayed the same
Faith came around with that smile on his face the next day
He said, follow me down
Follow me down with your pick and your plow

I can hear you tap tapping at my kitchen door
I can hear the river run and the river want more
Don’t you know, I am already sure
I can hear you standing quiet at my kitchen door